Giữa đông những ngày lạnh, em rời xa tôi, em đi thật ! Vì sao lại đi, em còn yêu tôi nhiều lắm, nhưng vì sao em rời xa tôi, vì sao em lại quyết tâm rời xa tôi.
Chia tay xóm trọ chật hẹp với những công nhân mỗi tháng chỉ dùng hết 2 số điện, chúng tôi được nữ công nhân tên Minh (SN 1988, Vĩnh Phúc) dẫn đến một vài quán bar, karaoke trên địa bàn xã Kim Chung, Đông Anh.
Chỉ trong tích tắc bất cẩn, bé gái đi chơi ở trung tâm mua sắm đã bị kẹt tóc vào thang cuốn. Người cha và tất cả mọi người có mặt đều bó tay đứng nhìn trong xót xa.
Giờ anh đã là quá khứ của em, em trở thành một phần kí ức của anh. Thật chẳng dễ dàng để quên đi anh ạ. Anh dạy em cách yêu một người, sao không dạy em cách để quên một người?
Tại sao lúc nào mẹ chồng cũng lấy đứa con riêng của tôi ra mà chì chiết rồi nghi kỵ đủ điều. Tôi phải làm sao có thể xóa được thành kiến với gia đình nhà chồng đây?