Trong một lần gom quần áo của chồng cho vào máy giặt, tình cờ tôi phát hiện trong túi áo của anh có một "vật lạ". Đợi anh đi làm về, tôi đem hỏi chồng thì nhận được câu trả lời không thể nực cười, chua chát hơn.
Chống chọi với căn bệnh suy thận đã gần 10 năm cũng là từng ấy năm chàng trai ấy phải sống cảnh đơn côi một mình. Bởi người thân duy nhất là mẹ đã từ giã cuộc sống từ khi biết em bị bệnh nặng.
Ngày sinh nhật, khi tôi đi làm về, vợ tôi úp úp mở mở dẫn tôi vào phòng ngủ và chỉ cho tôi thấy món quà là búp bê tình dục cho chồng vô cùng xinh đẹp, nóng bỏng.
Nhìn ánh mắt của anh si mê của chồng dành cho người cũ, tôi không chỉ ghen mà còn thấy lo sợ. Tôi xấu hổ tự nhìn lại bộ dạng mình, lôi thôi, lếch thếch trông không khác gì một người giúp việc đi cạnh chồng.
Từ khi quen Như, tôi phải học cách "yêu lại từ đầu". Mỗi lần muốn năm tay hay hôn nhẹ lên bờ vai, mái tóc của em, tôi đều phải xin phép người yêu thánh thiện.
Mới đây, những dòng chia sẻ của một cử nhân đại học chạy Grab đã khiến cư dân mạng dậy sóng bởi quan điểm: "Hà Nội không dành cho những kẻ sinh ra từ làng như chúng ta".