Chủ nhật, 28/11/2021 | 07:04
RSS

Tan vỡ giấc mơ hòa thuận với con dâu

Thứ hai, 22/11/2021, 16:14 (GMT+7)

Khi đã ra trường và ổn định công việc, con trai tôi dẫn ngay về một cô gái. Nhìn vẻ ngoài xinh xắn, nhanh nhẹn của con bé, tôi nghĩ có khi nào nó là đứa chủ động cưa con trai mình?

Chồng tôi bày tỏ quan điểm khá hiện đại: "Thời này cọc đi tìm trâu là chuyện quá bình thường, tôi thấy hai đứa hợp nhau đấy chứ, chúng nó thích thì cho cưới đi".

Đó là câu chuyện của 10 năm trước. Cô gái ấy đã trở thành vợ hiền của con trai tôi, là mẹ đảm của cháu nội tôi và là dâu ngoan của tôi. Tuy ở chung nhà nhưng tôi hết sức tạo điều kiện để vợ chồng chúng nó có không gian riêng, có lẽ vì thế mà tôi và chúng ít có cơ hội gần gũi nhau. 

Tôi thấy con dâu là đứa biết suy nghĩ, nó luôn cư xử nhẹ nhàng dù tôi biết đôi khi tôi hơi kỹ tính, đặc biệt là trong chuyện ăn uống. Nhưng không hiểu sao dạo này nó "quay ngoắt" 180 độ, cư xử như một người khác.

Tôi gọi cho con trai để thông báo cuối tuần nhà có giỗ, nhưng hôm ấy không thấy vợ nó ở nhà, tôi hỏi: "Cái Oanh đâu?", nó bảo: "Hôm nay Oanh không về được mẹ ạ, cô ấy phải giải quyết nốt công việc, nhiều thứ tồn đọng từ năm ngoái…". 

Tôi hơi chạnh lòng khi con dâu không về mà cũng chẳng thèm báo trước với mình một tiếng, nhưng nghĩ đến việc nó đang lo lắng công việc, tôi lại cho qua. Chồng tôi cũng bảo: "Bà cứ... phiên phiến đi, đừng nghĩ nhiều".

Nhưng hôm sinh nhật tôi, con dâu cũng không về ăn tối cùng cả nhà mà chỉ gửi bó hoa cho xong trách nhiệm, nó cũng chẳng thèm nhắn hay viết vài dòng gọi là an ủi. Tôi cảm thấy tổn thương vô cùng, chồng tôi xoa dịu: "Bọn trẻ bây giờ nhiều việc lắm, bà đừng trách nó, nó gửi hoa như vầy là được rồi". 

Tôi khẳng định: "Chuyện không đơn giản thế đâu ông ạ, cái Oanh đang thay đổi, nó không còn như ngày trước nữa, tôi thấy nó đang cố tình xây một bức tường ngăn cách giữa tôi với nó". Chồng tôi gạt phăng: "Tường với tiếc cái gì? Bà nghĩ thế oan cho nó, thôi, không tốn năng lượng vào việc suy nghĩ lung tung nữa, tập trung vào việc chính thôi".

Từ lúc tôi quyết định sửa nhà đến khi ngôi nhà mới được hoàn thiện, con dâu tuyệt nhiên không hỏi han hay ngó ngàng gì cả. lúc này chồng tôi mới bắt đầu nghi ngờ: "Hay nó có chuyện gì khó nói bà nhỉ? Thấy bố mẹ vất vả sửa nhà, không giúp được gì thì ít ra nó cũng phải thăm nom tình hình chứ? Hay chúng nó đang cãi nhau? Tôi ngại không dám hỏi, bà thử điều tra xem sao?".

Một buổi tối, tôi quyết định ghé qua phòng riêng của chúng để nghe ngóng tình hình, nếu chuyện chúng nó cãi nhau là thật, tôi sẽ tìm cách hòa giải.

Thấy cửa không đóng, tôi bước vào, chưa kịp húng hắng thì đã nghe thấy giọng nói lanh lảnh của con dâu: "Em đã bảo không quan tâm là không quan tâm cơ mà, sao anh cứ phải nói nhiều thế nhỉ? Anh thấy vô lý không? Bố mẹ anh nhiều tuổi rồi mà còn bày đặt sửa nhà làm gì nữa, đến khi mừng nhà mới thể nào chả bắt vợ chồng mình đóng góp một ít. Mới cả bố mẹ anh sửa nhà là có dụng ý, họ muốn sau này em phải chăm sóc họ. Anh quan tâm họ thì đó là việc của anh, đừng lôi em vào chuyện này".

Tôi đứng chôn chân ngoài cửa, những lời nói của con dâu khiến tôi ứa gan ứa ruột. Hóa ra lâu nay chúng nó không hạnh phúc như vẻ bề ngoài chúng thể hiện. Tôi từng nghĩ, khi có con dâu, tôi sẽ đối xử với nó thật tốt để nó có thể tâm sự với tôi như với mẹ ruột của nó, lúc mệt mỏi, nó có thể ngả đầu vào lòng tôi. 

Nhưng giờ đây, tất cả chỉ là một giấc mơ, vì sự thật vẫn mãi là sự thật, con dâu sẽ chẳng bao giờ xem tôi như ruột thịt. Con trai cũng chẳng còn tin tưởng để tâm sự với tôi những phiền muộn của nó nữa. Có lẽ tôi đã sai khi tự tạo ra khoảng cách lớn giữa bố mẹ và con cái rồi lầm tưởng rằng chúng sẽ hạnh phúc trong không gian riêng ấy

Thủy Kiều
Theo Giáo dục & Thời đại