Thứ ba, 20/08/2019 | 18:22
RSS

Người đàn ông đứt mạch máu não, đã đóng quan tài đột nhiên tỉnh dậy sau khi uống thìa thuốc này

08-03-2017 16:54:07

Mặc dù bệnh viện trả về, gia đình đã mua áo quan về lo hậu sự nhưng sau khi uống thuốc của vị lương y này, mắt ông Chương trợn ngược, sau một lúc thì nhắm lại, tay cử động được, không co quắp nữa.

Ông Nông Viết Chương năm nay 57 tuổi, khuôn mặt già nua, dáng người khắc khổ vì mang trọng bệnh. Hai vợ chồng ông sống trong căn nhà nhỏ ở  xóm Phúc Lộc (xã Cao Ngạn, TP. Thái Nguyên). Con cái đã trưởng thành, xây dựng gia đình và ra ở riêng cả.

Ở cái xã Cao Ngạn này, người ta đồn ông Chương là người giời, bởi ông bị tai biến, đứt vỡ hết mạch máu não, bị bệnh viện trả về, đã đóng quan tài, bỗng nhiên sống dậy.

Nhắc lại chuyện cũ, bà Tình, vợ ông Dương bảo: “Lương y Nguyễn Quý Thanh đúng là Bồ Tát. Cô ấy là người sinh ra chồng tôi lần thứ 2”.

Theo lời bà Tình, trưa hôm đó, ông Chương kêu mệt, rồi lên giường nằm. Đến 4h chiều cùng ngày, ông mệt lả đi, hàng xóm đánh gió cho ông bằng đậu Lào nhưng không đỡ. Khi ấy gia đình định cho ông đi viện nhưng mọi người can ngăn vì nếu đã đánh gió bằng đậu Lào, mà đưa ra ngoài, là chết ngay, nên lại chần chừ.

Đêm ấy, ông Chương càng mệt hơn, ngủ li bì. Đến 5 giờ sáng, thấy sức khỏe ông Chương kiệt quệ, bà Tình quyết định đưa ông đi viện. 7h30 thì ông Chương vào Bệnh viện đa khoa Thái Nguyên.

Vợ chồng ông Chương coi lương y Nguyễn Quý Thanh như thánh sống

Tại đây, cơ thể ông co giật, tay chân co quắp, miệng phì ra bọt, huyết áp lên cao. Sau khi thăm khám, bác sĩ cho biết ông bị tai biến nặng, trong não có nhiều máu.

Bà Tình lúc đó chỉ biết ngồi khóc. Bà nhớ lại, khi đó một bác sĩ ra bảo: “Đứt hết mạch máu não rồi, cứu sao được nữa”. Bác sĩ chèn miếng nhựa vào miệng, nhưng ông Chương cắn nát, máu trào ra đầy miệng, mũi, tai. Bác sĩ ở Bệnh viện Thái Nguyên điện thoại xuống Bệnh viện Việt Đức, rồi thông báo: “Còn ít hy vọng lắm. Xuống Việt Đức mổ thì mất khoảng 150 triệu, nhưng chỉ có 1% hy vọng sống”.

Bàn đi tính lại, mọi người nhận thấy, nếu ông Chương có 1% sống, thì cũng sống thực vật, nên quyết định đưa về, để ông được chết tại nhà. Bệnh viện cho một xe và bình ô xi, cùng 1 y tá đi theo để đưa ông Chương về. Đưa ông Chương về nhà, cô y tá và lái xe gửi lại 1 phong bì, coi như tiền phúng viếng.

Khoảng 1 giờ chiều, ông Chương vẫn thoi thóp thở, bụng chướng phình như cái trống. Hàm cứng đến nỗi cắn miếng nhựa mà không ai kéo ra nổi. Họ hàng đã kéo về đông đủ, hàng xóm sang ngồi kín sân. Rạp đã dựng. Người được phân công đi mua quan tài, người đi đặt kèn trống, mua vải liệm, khăn tang.

Ông thông gia bấm giờ, bảo 5 giờ chiều là giờ đẹp, sẽ rút ống thở để ông Chương đi nhẹ nhàng.

Lúc đó, ông Học, người hàng xóm sang, kéo bà Tình ra bảo: “Tôi biết cô Thanh chữa bệnh tai biến hay lắm, thử gọi xem được không”.

Con gái bà Tình liền gọi điện thoại. Khi đó, lương y Nguyễn Quý Thanh đang trên đường từ nhà máy bào chế thuốc dưới Thái Bình lên. Sau khi hỏi han tình hình, lương y Thanh yêu cầu dùng kim chọc vào 10 đầu ngón tay và 2 dái tai, rồi nặn ra một giọt máu tươi. Mọi người chọc đủ 12 điểm, thì được 5 điểm nặn ra được máu. Chỉ cần nặn đầu ngón tay hoặc dái tai vẫn ra máu tươi, thì vẫn có cơ may cứu được, nên qua điện thoại, lương y Thanh yêu cầu mọi người không được rút ống thở.

Vừa đến Thái Nguyên, chị Thanh về thẳng nhà ông Chương. Vừa gặp, vợ ông Chương đã khóc tu tu: “Gia đình xác định anh ấy không qua được, nên đã chuẩn bị hậu sự hết rồi. Nhưng còn nước còn tát, chị xem có cách nào cứu chồng em với, còn cứu không được thì là số phận rồi”.

Lương y Thanh mang thuốc đến lúc 5 giờ chiều, nhưng miệng ông Chương đã cứng lại, không cạy ra được để đổ thuốc. Chị vời một thanh niên cao to, bấm vào huyệt cự cốt ở cổ, thì miệng há ra. Chị pha 1 thìa canh thuốc cao đặc với 1 thìa nước, rồi đổ vào miệng ông Chương.

Đổ thuốc xong, chị Thanh dặn mọi người, cứ 2 tiếng thì đổ thuốc một lần, đến 5 giờ sáng mà còn sống thì gọi chị để thông báo kết quả. 7 giờ tối đổ thuốc, rồi 9 giờ tối lại thêm một thìa nữa vào miệng ông Chương.

Lúc chiều, mắt ông Chương trợn ngược, nhưng lúc 9 giờ đêm thì mắt nhắm lại, tay cử động được, không co quắp nữa. 11 giờ đêm thì ông tự nhấc tay đặt lên bụng. 1 giờ sáng thì co được chân.

Đến 4h30 phút sáng thì ông mở mắt nhìn lên mái nhà. 5 giờ sáng, bỗng nhiên ông Chương bật dậy, ngồi chồm hỗm trên giường, mặt mũi ngáo ngơ. Nhiều người sợ quá, tưởng ma nhập xác liền bỏ chạy. Ông Chương kêu: “Đói quá, có gì cho tôi ăn không?”.

Trong nhà không có gì, tìm mãi thấy gói cháo dinh dưỡng của cháu nội. Nấu bát cháo, mang lên, còn nóng giãy, chẳng kịp chờ nguội, ông Chương đưa lên miệng húp một hơi hết sạch, rồi lại đòi ăn tiếp. Còn mỗi gói cháo nữa, mọi người nấu tiếp cho ông ăn.

Đúng lúc đó, con gái gọi điện cho chị Thanh thông báo kết quả và bảo ông Chương đang giãy đạp đòi đi lại. Chị Thanh bảo mọi người phải trói lại, bởi đang tai biến, nếu đi lại, dẫm chân xuống đất sẽ dễ bị “đoạn căn”, không thể cứu được nữa. 

Lúc đó, mọi người đồn ầm lên rằng, tổ tiên thương xót, cho ông Chương tỉnh lại ăn no rồi mới chết, để không thành con ma đói. Ai cũng tin rằng, sau thời khắc tỉnh táo thì sẽ chết. Chồng ăn hai gói cháo không đủ no, nên sáng sớm, bà Tình ra chợ mua đồ ăn.

Lúc 5h30 sáng, ra chợ, mua miếng thịt, mọi người cứ hỏi “Ông ấy đi rồi hả? Mua thịt về cúng hả?”. Sáng hôm đó, ông Chương ăn thịt, nhai cơm ngon lành. Ăn xong, thì lại lăn ra nằm liệt, bất tỉnh. Ông Chương sống thực vật trên giường. Bà Tình và con cái phải bón cho ăn, thay rửa ngay trên giường.

Vài hôm sau, lương y Thanh gọi điện, bà Tình khóc lóc: “Chồng em liệt rồi chị ạ. Sống như thế này thì chẳng bằng chết. Anh ấy bất động rồi, tay chân lủng lẳng như thừa”. Chị Thanh bảo tiếp tục cho uống thuốc, đảm bảo sẽ có hiệu quả.

Uống thuốc đều đặn, 20 ngày sau, ông Chương chuyển biến tốt hẳn. Vợ con xốc nách dựng dậy, dìu ông tập đi. Khi đó, dù hai chân và tay run run và yếu nhưng vẫn đứng được một lát.

24 ngày sau, kể từ hôm bị tai biến, bỗng dưng ông Chương ngồi dậy, lững thững đi ra nhà vệ sinh đại tiện, khiến cả nhà ngỡ ngàng.

Lương y Thanh khám bệnh cho bệnh nhân

Rất đông người đến đây khám bệnh, bốc thuốc

Mấy hôm sau nữa, lương y Thanh lên nhà ông Chương kiểm tra, thấy ông đi vo gạo nấu cơm, nhưng không đổ nước, biết là trí tuệ chưa hồi phục hoàn toàn, nên thuyết phục bà Tình tiếp tục cho ông uống thuốc. Thêm một tháng uống thuốc nữa, thì não hồi phục tương đối.

Uống khoảng 5 tháng, thì thể lực đã trở lại bình thường, trí não hoàn toàn sáng suốt. Ông Chương đã ra đồng cày cuốc như mọi người, không có dấu hiệu gì của tai biến. Điều kỳ lạ nữa, là khi uống thuốc của lương y Thanh, mấy chục khối u da mọc rải rác khắp người ông như những quả sung cứ tự dưng vỡ ra, toàn mủ trắng.

Ông Chương vén áo, quần cho tôi xem nhiều vết lõm ở bề mặt da, dấu vết của những khối u đã bị vỡ. Sau vụ cứu ông Chương từ cõi chết trở về, có đến gần chục người quanh xóm của ông bị tai biến được lương y Nguyễn Quý Thanh cứu mạng kịp thời…

Nguyên Chủ tịch nước tặng quà cho lương y Nguyễn Quý Thanh

Lương y Nguyễn Quý Thanh sinh năm 1956, ở làng Mai Đình, nơi ông tổ Quý Thành 7 đời trước về sinh cư, đã khôi phục lại bài thuốc trị tai biến mạch máu não, tắc mạch máu, hoại tử tứ chi do tắc mạch, cứu sống và cứu thoát khỏi cảnh sống thực vật cho cả ngàn người trên khắp cả nước.

Sau 20 năm nghiên cứu, chữa bệnh, lương y Nguyễn Quý Thanh đã điều trị thành công cho hàng ngàn người bị bệnh tai biến mạch máu não, hoại tử.

Sau khi tòa soạn đăng bài, nhiều độc giả gọi đến tòa soạn xin số đt hỏi lương y. Được sự cho phép của lương y Thanh, tòa soạn cung cấp số đt, để độc giả liên hệ trực tiếp: 097 1818929

 

PV
Theo Đời sống Plus