Thứ sáu, 22/11/2019 | 00:31
RSS

Nghẹn ngào lá thư gửi mẹ ngày 20/10 của người con bị tan máu bẩm sinh

20-10-2019 06:57:30

"Mẹ ơi... nếu lỡ may con mất trước mẹ, làm sao mẹ chịu được đây? Con chưa làm được gì được cho mẹ, cho gia đình, cho những người con thương...", những lời nghẹn ngào của người con mắc bệnh tan máu bẩm sinh gửi mẹ.

Hôm nay ngày 20/10, ngày phụ nữ Việt Nam, ngày mà phụ nữ được tôn vinh. Trong ngày này con cái luôn muốn ở bên dành cho mẹ mình nhưng lời chúc, những món quà thể hiện tình yêu thương, trân trọng nhất. Tuy nhiên không phải ai cũng có được may mắn đó.

Mang trong mình căn bệnh tan máu bẩm sinh, cuộc sống của anh Hà Văn Vương (Thanh Hóa) gắn với kim truyền và bệnh viện. Giờ đây anh phải một mình vừa bươn chải, mưu sinh ở Hà Nội vừa định kỳ hàng tuần đến truyền máu tại Viện Huyết học và Truyến máu Trung ương.

Nhân ngày 20/10 khi người người nhà nhà nô nức liên hoan, chúc mừng người thân của mình thì anh Vương lại không thể ở bên mẹ, người phụ nữ quan trọng nhất của cuộc đời anh. Để vơi đi nỗi niềm thương nhớ, anh Vương đã gửi đôi dòng chia sẻ thể hiện tình cảm vô cùng yêu kính của mình dành cho người mẹ lam lũ, tảo tần ở quê xa.

Đời sống Plus xin đăng lại bức thư vô cùng xúc động này:

"Ở nơi đây con chỉ có 1 mình, cái thời tiết lành lạnh của Hà Nội làm cho con lại cảm thấy nhớ mẹ nhiều hơn và bao nhiêu kỉ niệm ngày bé ùa về trong con, làm con muốn về ngay với mẹ.

Thế nhưng, chưa bao giờ đứng trước mặt mẹ mà con dám bày tỏ tình cảm của mình, cũng chưa bao giờ mẹ nhận được từ con 1 lời chúc hay 1 bông hoa vào những ngày của mẹ. Mẹ có buồn về con nhiều lắm không ạ?

Rơi nước mắt với lá thư gửi mẹ ngày 20/10 của người con bị tan máu bẩm sinh
Anh Vương không nhớ nổi mình đã truyền bao nhiêu đơn vị máu vì căn bệnh tan máu bẩm sinh

Mấy hôm nay con thấy mình khó chịu trong người. Con biết căn bệnh tan máu bẩm sinh của con mỗi ngày một nặng, sức khỏe mỗi ngày một yếu đi. Con đã không thể đếm nổi số bịch máu đã được truyền. Mẹ ơi... nếu lỡ may con mất trước mẹ, làm sao mẹ chịu được đây? Con chưa làm được gì được cho mẹ, cho gia đình, cho những người con thương.

Nhưng có ai biết được, người ra đi cũng đau khi biết mình sẽ phải từ bỏ tất cả những gương mặt thân thương mà biết rằng mình không bao giờ được gặp nữa, đau vì biết rằng mình sẽ làm họ đau theo. Có nỗi đau nào hơn là nỗi đau chia xa, xa người thân của mình vĩnh viễn?

Nếu chẳng may con ra đi trước, căn nhà sẽ trống trải hơn. Con sẽ không thể chở mẹ đi chợ mỗi ngày, không thể xoa tay chân cho mẹ mỗi khi mẹ ốm, nhưng con vẫn bên cạnh mẹ hàng ngày, chỉ có điều con không nói được, không chạm được vào mẹ mỗi ngày.

Rơi nước mắt với lá thư gửi mẹ ngày 20/10 của người con bị tan máu bẩm sinh 2
Tuy hàng tháng phải đi viện nhưng anh Vương vẫn cố gắng đi làm kiếm sống

Mẹ hãy nói với con rằng cái chết chẳng có gì đáng sợ cả, cuộc sống này mới khó khăn. Chúng ta phải sống thế nào cho tốt vì khi chết đi, con người cũng trở về cát bụi mà thôi, còn duyên còn nợ thì còn sống, hết duyên hết nợ thì ra đi. Cho dù đã hết duyên hết nợ với cuộc đời, nhưng con vẫn còn nợ mẹ, nợ những người thân yêu bao điều chưa làm và chưa nói hết…".

Con trai của mẹ

Hà Văn Vương

Minh Trang
Theo Đời sống Plus/GĐVN