Chủ nhật, 17/10/2021 | 11:19
RSS

Cô vợ vô sinh bỏ đi, chồng không đi tìm mà thầm thở phào nhẹ nhõm, 2 năm sau gặp lại anh nhìn cô mà chỉ biết nghẹn ngào ân hận

Thứ sáu, 08/01/2021, 07:20 (GMT+7)

"Và tôi đã ngay lập tức đi tìm vợ. Giây phút gặp lại cô ấy, tôi nhận ra mình chỉ cần có vợ mà thôi", người chồng chia sẻ.

Chắc hẳn cặp vợ chồng nào cũng mong muốn sinh được những đứa con xinh xắn, đáng yêu để gia đình rộn rã tiếng trẻ thơ và hạnh phúc thêm vẹn tròn. Thế nhưng đôi khi niềm mong ước ấy lại không thể trở thành sự thật, là nỗi đau và sự dằn vặt cho các cặp vợ chồng.

Người chồng tên Tú (33 tuổi) đã chia sẻ câu chuyện của chính bản thân anh như sau:

"Tôi và vợ yêu nhau 8 năm trước khi cưới, từ khi còn là những cô cậu sinh viên ngây thơ, trong sáng ngồi trên ghế nhà trường. Sau khi ra trường đi làm, tình cảm giữa chúng tôi vẫn rất thân thiết, gắn bó. Đến khi công việc ổn định thì chúng tôi quyết định về chung một nhà.

Những tưởng cuộc hôn nhân được xây dựng trên nền tảng mối tình đẹp tuyệt ấy sẽ viên mãn hạnh phúc. Ai ngờ đâu kết hôn 5 năm mà tôi và vợ vẫn chưa thể sinh được con, nguyên nhân đến từ phía vợ tôi.

5 năm đằng đẵng chúng tôi chạy chữa khắp nơi, tốn biết bao công sức, tiền của. Quãng đường khó khăn, chông gai ấy cũng dần mài mòn ý chí và tình cảm trong lòng mỗi người. 5 năm ấy cũng là cái mốc mà bố mẹ tôi đưa ra, là giới hạn cho sự kiên nhẫn và bao dung của ông bà với cô con dâu.

Cô vợ vô sinh bỏ đi, chồng không đi tìm mà thầm thở phào nhẹ nhõm, 2 năm sau gặp lại anh nhìn cô mà chỉ biết nghẹn ngào ân hận
Ảnh minh họa

Đúng vào ngày kỷ niệm 5 năm ngày cưới của chúng tôi, mẹ cầm tay tôi mà rơi nước mắt. Bà bảo rằng trước khi nhắm mắt chỉ muốn bế trên tay được đứa cháu nội mà thôi.

Lúc ấy tôi im lặng không trả lời bà vì đến chính bản thân mình cũng rối bời không biết phải quyết định thế nào. Ly hôn vợ để cưới người khác thì tôi không nỡ. Song tiếp tục cuộc hôn nhân khó khăn và mệt mỏi này thì lại có quá nhiều điều khiến tôi phải băn khoăn, lo nghĩ.

Sáng hôm sau tỉnh dậy tôi không thấy vợ đâu, đồ đạc cô ấy đã mang theo cả rồi, chỉ để lại cho chồng vài dòng ngắn gọn kèm lá đơn ly hôn: 'Em đi đây, đừng tìm em. Có lẽ đây là kết thúc tốt cho cả hai chúng ta'.

Sau đó tôi không ký đơn nhưng cũng không đi tìm vợ. Nếu ký đơn thì tôi cảm thấy có lỗi với 13 năm tình nghĩa bên cô ấy. Về việc cô ấy bỏ đi, dù không muốn thừa nhận nhưng thật sự trong lòng tôi có chút nhẹ nhõm.

Tôi định bụng sau một thời gian nữa, khi những cảm xúc trong lòng đã được sắp xếp lại ổn thỏa thì tôi sẽ ký đơn. Ai ngờ mọi thứ diễn ra sau đó lại không đúng như tôi dự định. Lá đơn ấy sau 2 năm vẫn chưa được tôi đặt bút ký lên.

Hai năm sau tôi cất công vào Sài Gòn gặp vợ. Cô ấy vào đây bắt đầu cuộc sống mới, ngày thường đi làm, cuối tuần lại đến trại trẻ mồ côi để chăm sóc những đứa trẻ bị cha mẹ bỏ rơi hoặc không nơi nương tựa. Nhìn nụ cười bình thản và tươi tắn trên khuôn mặt vợ, trong lòng tôi dậy lên những cảm xúc thật khó diễn tả thành lời.

Hai năm xa vợ, tôi nhận ra cô ấy quan trọng với tôi nhiều hơn tôi nghĩ. Cô ấy là tất cả thanh xuân và 13 năm tuổi trẻ của tôi. Chúng tôi đã bên nhau, đã yêu nhau và dành cho nhau tất cả những gì mình có. Những ngày đầu vợ đi, tôi cảm thấy nhẹ nhõm vì mình không phải người ruồng rẫy cô ấy. Sau đó tôi nhanh chóng nhận ra cuộc sống thật tẻ nhạt và vô vị, trống vắng và hụt hẫng khi không còn vợ bên cạnh. Cô ấy đã là 1 phần tâm trí và cuộc đời tôi rồi, chẳng ai có thể thay thế nổi.

Cô vợ vô sinh bỏ đi, chồng không đi tìm mà thầm thở phào nhẹ nhõm, 2 năm sau gặp lại anh nhìn cô mà chỉ biết nghẹn ngào ân hận
Ảnh minh họa

Mẹ từng giới thiệu cho tôi vài đối tượng và tôi đã gặp gỡ họ. Thế nhưng trong vô thức tôi luôn so sánh họ với vợ để rồi nhận ra chẳng ai bằng vợ. Có thể họ không hề kém cỏi song vì tôi không có tình cảm với họ nên trong mắt tôi vợ mới là số 1.

Vợ bỏ đi, tôi tiều tụy, xanh xao thấy rõ. Ban đầu bố mẹ tôi giận lắm nhưng sau đó ông bà chỉ đành thở dài bất lực. Cuối cùng bố tôi bảo nếu không thể chia tay thì hãy đi tìm vợ về và sống với nhau thật hạnh phúc. Con cái không thể có, hãy coi như đó là duyên phận. Chúng tôi có thể nhận con nuôi hoặc chăm sóc các con của chị gái và em gái như con đẻ cũng được. Ông bà đã thay đổi suy nghĩ rồi, cháu ngoại thì cũng là cháu, không nhất thiết phải bằng mọi giá có được cháu nội.

Và tôi đã ngay lập tức đi tìm vợ. Giây phút gặp lại cô ấy, tôi nhận ra mình chỉ cần có vợ mà thôi. Bởi cuộc đời con người có được mấy lần 13 năm cơ chứ…".

Anh Tú chia sẻ hiện tại vợ chồng anh đã đoàn tụ bên nhau. Dẫu họ không sinh được con nhưng anh nhận ra trong cuộc đời này vẫn còn rất nhiều điều ý nghĩa và vui vẻ, chỉ cần hai vợ chồng luôn yêu thương nhau là đủ.

Sen Trắng
Theo Gia đình Xã hội