Thứ sáu, 24/01/2020 | 06:46
RSS

Rưng rưng cảnh vợ chồng già sống dưới gầm cầu giữa đêm đông buốt giá

28-12-2017 11:30:39

Trong cái lạnh buốt giá như “cắt da cắt thịt” đôi vợ chồng già ngồi bên đống lửa, chia nhau nửa cái bánh bao, khiến nhiều người chứng kiến không khỏi xót xa.

Ngay dưới gầm đường sắt trên cao Cát Linh – Hà Đông (khu Hoàng Cầu, Đống Đa, Hà Nội), một đống lửa hồng, bên cạnh là nơi nương náu tạm bợ của cặp vợ chồng già vô gia cư, một vừa qua 80, một vừa chớm 71. Cuộc sống không nhà cửa, không chăn màn… cặp vợ chồng tuổi đã gần đất xa trời chỉ biết đốt củi để sưởi ấm qua mùa đông giá rét.

30 năm trước mối nhân duyên định mệnh đã đưa ông Tống Văn Dinh và bà Trần Thị Huyền đến với nhau trong cái nghèo cái khổ, đến với nhau không có một danh phận chính thức nào của pháp luật.

Bà Huyền vốn quê gốc  ở Thái Bình, sinh sống ở Hà Nội từ những năm 1968, hồi đó bà làm cấp dưỡng ở Đại học Văn Hóa đến năm 1976 thì nghỉ, bà Huyền nói “mất việc, cũng chẳng về quê làm gì chồng cũ của bà nghiện rượu nặng, cuộc sống hôn nhân như địa ngục, bà đành gửi 2 đứa con về quê ngoại rồi bám víu ở Hà Nội làm nghề nhặt ve chai”.

Ông Dinh quê Thanh Hóa, cũng chẳng khá khẩm hơn, sau khi ông vào Nam đánh Mỹ, đến lúc trở ra Bắc thì vợ chết, ông không về quê nữa mà lang bạt kỳ hồ ở Thủ Đô để kiếm sống cũng bằng nghề nhặt ve chai.

Kể về mối nhân duyên đưa ông bà gặp nhau và kết nghĩa vợ chồng ông Dinh kể "tại một khúc cua trên hồ Hoàng Cầu ông bà vô tình đi ngược chiều nhau lúc đó bà Huyền đang quẩy đôi quang gánh nặng trĩu, mồ hôi chảy đầm đìa, ông chủ động mời bà cốc trà đá, vài câu đong đưa, vài lời bông đùa, thế là họ nên duyên dù chẳng có một lời tỏ tình, một mâm cơm tươm tất báo cáo tổ tiên…".

Hàng ngày ông bà chia nhau đi nhặt ve chai, ngày nhặt được nhiều nhất cũng chỉ được khoảng 50 nghìn. Nhiều lúc ông bà nhớ nhau lại đi lòng vòng tìm nhau. Cuộc sống lang thang nay đây mai đó ấy thế mà họ đã bên nhau suốt 30 năm qua. Hai ông bà đã tuổi gần đất xa trời thế nhưng vẫn chưa có mái nhà chắc chắn để ở.

Hình ảnh ông bà sống dưới gầm cầu giữa đêm đông buốt giáNhững ngày gần đây, Hà Nội chìm trong đợt lạnh nhất, nhiệt độ ngoài trời có nơi giảm xuống chỉ còn dưới 10 độ C. Càng về khuya, mưa càng nặng hạt khiến người nằm trong chăn kín mít vẫn cảm thấy rét run. Thế nhưng  vẫn có những người vô gia cư đang co ro ngủ trong cảnh màn trời chiếu đất. Trong ảnh là vợ chồng ông Dinh bà Huyền

Hình ảnh ông bà sống dưới gầm cầu giữa đêm đông buốt giá2Gầm đường sắt trên cao Hà Đông – Cát Linh nơi đôi vợ chồng già đang chọn làm nhà từ tháng 7/2017, không thể che mưa che gió nhưng vẫn ấm áp tình người bà Huyền nói: “Tôi làm nghề nhặt ve chai đã hơn 30 năm nay rồi, tiền kiếm không được là bao nhiêu. Vậy nên, chẳng thể thuê phòng trọ để ở. Tôi coi vỉa hè là nhà đã nhiều năm nay chỉ cần ngày nào cũng có cái ăn là được rồi”

Hình ảnh ông bà sống dưới gầm cầu giữa đêm đông buốt giá3Đêm đến, bên cạnh đống lửa hồng, hình bóng 2 ông bà chia nhau chiếc bánh bao làm ai đi qua cũng cảm thấy vừa nghẹn ngào thương cảm. Đây là chiếc bánh bao của một người tốt bụng mang cho hai người. Bà Huyền bẻ đôi chiếc bánh, đưa ông Dinh một nửa…

Hình ảnh ông bà sống dưới gầm cầu giữa đêm đông buốt giá4Bà Huyền ăn nốt nửa cái bánh còn lại, gạt nước mắt cắt ngang dòng suy nghĩ của chúng tôi bà nói: “Tôi đã sống ở rất nhiều nơi, cứ chỗ nào ngủ được là tôi ngủ, sống cảnh màn trời, chiếu đất đã quá quen thuộc. Nay đây mai đó, không phải suy nghĩ một cái gì, ngày nào tôi cũng đi nhặt ve trai có hôm nhiều thì được 50 nghìn đồng”

Hình ảnh ông bà sống dưới gầm cầu giữa đêm đông buốt giá5Đêm xuống 2 ông bà cũng ngủ ngoài trời vậy thôi, "lạnh nhiều quá nên cũng quen rồi". Cuộc đời của đôi vợ chồng già không biết còn được bao lâu, như than lửa hồng rồi cũng tàn

Hình ảnh ông bà sống dưới gầm cầu giữa đêm đông buốt giá6 Ông Dinh nói “Sống trong cảnh lang thang không nhà cửa quen rồi. Vào mùa mưa gió không ngủ được ở đây, chúng tôi lại phải tìm một chỗ khác để ngủ qua đêm. Còn trời rét thế này, thì chỉ biết đốt lửa sưởi tới sáng, đợi người ta đi chợ rồi sang kiếm cái để ăn…”

Mỗi khi màn đêm buông xuống và trời lặng lẽ mưa, phố sá chìm hẳn vào sự tĩnh mịch. Tôi chỉ biết cầu mong trời bớt lạnh và những người không nơi nương tựa có nơi trú ẩn ấm áp và mùa đông không còn quá dài.

Văn Long
Theo Đời sống Plus/GĐVN