Thứ ba, 03/08/2021 | 07:02
RSS

Hành trình đạp xe hàng trăm km tìm mẹ của những đứa trẻ: Khi nỗi nhớ vượt qua nỗi sợ hãi

Thứ hai, 28/06/2021, 10:40 (GMT+7)

Các em chính là "tài sản vô giá" của cha mẹ, gia đình. Với gia đình, đây là bài học quý giá để họ biết cách quan tâm, chăm nom con cháu nhiều hơn.

Bé trai đạp xe từ Hải Phòng lên Hà Giang tìm mẹ

Cách đây 2 ngày, thông tin bé trai 15 tuổi đạp xe hàng trăm km từ Hải Phòng lên Hà Giang để thăm mẹ khiến dư luận xôn xao.


Hoàng Văn Quyến dược chăm sóc tại trụ sở Công an quận Dương Kinh. Ảnh: Công an cung cấp

Vào khoảng 2h sáng 26/6, 2 cán bộ, chiến sĩ Công an quận Dương Kinh thực hiện nhiệm vụ chốt an ninh trật tự tại khu vực chân cầu Võ Nguyên Giáp, Hải Phòng phát hiện cháu bé đi bộ qua chốt đã gọi cháu lại hỏi chuyện.

Qua tìm hiểu, cháu tên là Hoàng Văn Quyến, sinh năm 2006, đang sinh sống cùng bố đẻ, bà nội và em gái ở Hà Giang. Do cháu đang được nghỉ hè nên ngày 23/6, cháu đã rời nhà, đạp xe xuống Hải Phòng thăm mẹ đang làm công nhân ở Hải Phòng. Cháu đạp xe đi đường, lúc mệt quá nằm ngủ thiếp đi nên đã bị trộm lấy mất xe đạp và ba lô ở khu vực tỉnh Phú Thọ. Sau đó, cháu gặp được vài người tốt cho đi nhờ tới Hà Nội rồi đến Hải Phòng. Mẹ cháu làm công nhân, đang  trọ ở số nhà 12, ngõ 566 đường Phạm Văn Đồng, Dương Kinh, Hải Phòng.

Ngay lúc đó, một chiến sĩ chốt Công an quận Dương Kinh đã đi xác minh tại địa chỉ trên, nhưng mẹ đẻ cháu đã về quê. Khi chiến sĩ công an quận Dương Kinh gọi điện về Công an xã Vĩnh Phúc (huyện Bắc Quang, tỉnh Hà Giang) thì được biết bố mẹ cháu đã báo công an xã về việc cháu đang bị lạc và chưa tìm thấy. Cán bộ, chiến sĩ chốt Công an quận Dương Kinh đã xin số của công an xã để liên hệ với bố mẹ cháu ngay trong đêm, cháu được gặp bố mẹ qua điện thoại.

Được biết, bố cháu Quyến là Hoàng Trung Kiện, sinh năm 1982, và mẹ là Nông Thị Mây, sinh năm 1983, trú tại xã Vĩnh Phúc, huyện Bắc Quang, tỉnh Hà Giang.

Sau đó, cán bộ, chiến sĩ chốt Công an quận Dương Kinh đã mua đồ ăn uống cho cháu và chở về Công an quận để chờ bố mẹ cháu từ Hà Giang xuống đón. Để chia sẻ khó khăn, động viên tinh thần đối với gia đình và cháu Q., Công an quận Dương Kinh đã mua tặng cháu 1 chiếc xe đạp, 1 ba lô mới.

3 em học sinh vượt 400 km đi tìm người thân, vì nhớ và vì muốn giúp cha

Vào cuối năm 2020, công chúng vẫn chưa quên hành trình tìm mẹ dài hàng trăm km của 3 bé trai đạp xe từ Cà Mau lên TP.HCM.


3 em học sinh Phan Văn Hậu (14 tuổi), Phan Thanh Ngoan (12 tuổi), Đỗ Nhật Huy (11 tuổi)

“Cuộc phiêu lưu” của 3 em học sinh Phan Văn Hậu (14 tuổi), Phan Thanh Ngoan (12 tuổi), Đỗ Nhật Huy (11 tuổi) được khởi nguồn từ việc Ngoan nhớ mẹ. Ngoan đã thổ lộ ý muốn đi lên TP HCM tìm mẹ với Hậu và Huy. Cha mẹ Huy không còn nên em không có cha mẹ để tìm nhưng Huy có 1 người chị đang làm ở Bình Dương. Huy nhớ chị nên khi có người đồng cảnh ngộ rủ, Huy nhanh chóng đồng ý. Còn Hậu, cha em bị tật nguyền nhưng phải gồng gánh để nuôi 5 người con. Hậu thấy cha mình khổ, em cũng nghe nói lên TP HCM dễ kiếm tiền nên em quyết định đi cùng các bạn.

Các em mang theo vài bộ quần áo, chiếc điện thoại để định vị đường đi và 55.000 đồng. Cuộc hành trình bắt đầu từ 6h30 sáng 1/12 đến tối cùng ngày thì các em đến TP Cà Mau. Cả 3 đều đói, mệt có những lúc đã muốn quay về nhưng nghĩ đến mục đích ban đầu, các em quyết định đi tiếp. Mệt thì các em ngủ gầm cầu, ngủ ghế đá. Đói thì xin ăn... và cứ thế cuộc hành trình đi tìm người thân đầy nhọc nhằn được tiếp tục.


Gia đình chị Ni xem câu chuyện này là một bài học đắt giá.

Em Phan Thanh Ngoan kể lại: "Chúng em đi lên TP Cà Mau thì thấy dưới gầm cầu Gành Hào có 3 cái võng, cả 3 nhảy lên nằm ngủ. Đi lên tới Bạc Liêu thì chúng em đều rất đói nên vô xin người ta mấy gói mì ăn. Đi nữa thì thấy có gầm cầu, vô trong ngủ tới sáng. Sau đó, đi tiếp thì bánh xe bị thủng, chúng em dẫn hết mấy cây số.

Ngoan nhỏ tuổi, dáng người cũng thấp bé nhưng nhanh nhạy. Trên đường đi, em đã nhắn tin cho bà ngoại "con đang lên mẹ cùng với bạn, ngoại ở nhà cứ yên tâm". Ngay lập tức ngoại đã thông báo cho mẹ em nhưng họ không cách nào liên lạc được với Ngoan vì để tiết kiệm pin điện thoại các em luôn tắt nguồn.

Cha mẹ Ngoan ở TP HCM biết chuyện đứng ngồi không yên chờ con. Ngày hôm sau, không thấy tin tức chị Nguyễn Hằng Ni (mẹ Ngoan) ngay lập tức về Cà Mau. Trên đường, hai vợ chồng chăm chú nhìn bên đường tìm con nhưng không thấy. Khi về đến Cà Mau, họ tiếp tục ngày đêm đi tìm nhưng vẫn vô vọng. Gia đình đã trình báo cơ quan chức năng để hỗ trợ tìm kiếm nhưng vẫn "biệt vô âm tính". Chị đã từng tuyệt vọng để rồi vỡ òa khi nhận được tin nhắn của con.

Chị Nguyễn Hằng Ni chia sẻ: "Tôi nóng ruột quá nên phải về tìm. Nhưng tìm mãi không thấy con, hi vọng gặp lại con nhưng không có tin tức gì. Cuối cùng nhận tin nó nhắn lại, tôi mừng run tay".

Vượt khoảng cách 400 km, sống cảnh "màn trời, chiếu đất" cuối cùng các em đã lên tới quận Bình Tân, TP HCM nhưng không tìm được đúng địa chỉ người thân. Khi đó, Ngoan đã mở điện thoại để nhắn tin về nhà vào khoảng 2h sáng ngày 7/12.

Chị Ni nhờ người quen ra đón các em. Sáng hôm sau, chị cùng người chú của em Huy thuê xe lên rước các em. Mẹ con chị Ni ôm nhau khóc nức nở khi gặp. Chị khóc vì "tài sản vô giá" mà mình tưởng đã mất đi nay đã tìm được. Với gia đình chị, đây là bài học quý giá để họ biết cách quan tâm, chăm nom con cháu nhiều hơn.

Cậu bé 13 tuổi đạp xe hơn 100km từ Tây Bắc về Hà Nội thăm em


Chiến mặc áo len mỏng, đầu trần đi trong thời tiết lạnh dưới 18 độ C từ Sơn La xuống Hà Nội thăm em trai. Ảnh: Bệnh viện Nhi trung ương.

Tháng 3/2019, tất cả các bác sĩ, những người chứng kiến cùng công chúng đều hết sức bất ngờ về hành trình của cậu bé 13 tuổi Vì Quyết Chiến người dân tộc Thái ở huyện Vân Hồ, Thái Nguyên.

Anh Vì Văn Nam, bố của Chiến chia sẻ, trưa 25/3 khi Chiến đi học về, nghe ông nói là em của Chiến (khoảng 2 tháng tuổi, sinh non, nhẹ cân) vừa được đưa về Hà Nội điều trị tại khoa gan mật Bệnh viện Nhi T.Ư, Chiến đã lấy chiếc xe đạp vẫn dùng đi học hàng ngày để đạp xe đi Hà Nội thăm em.

Mặc dù Chiến không hề biết đường đi Hà Nội, không biết Hà Nội cách bao xa. Chiến cứ đạp xe theo đường quốc lộ, vừa đi vừa hỏi.

Chiếc xe đạp bị mất phanh, mỗi khi xuống dốc Chiến phải dùng dép làm má phanh, đến địa phận thành phố Hòa Bình, tỉnh Hòa Bình tối 25-3, cậu bé mệt quá và lăn ra ngất xỉu.

Chiến được các tài xế qua đường phát hiện, cho Chiến ăn uống, gọi cho bố Chiến để báo tin và đưa Chiến cùng chiếc xe đạp về Hà Nội, trước khi gửi Chiến cho bố em sáng 26/3.

Sau này, mọi người tính thử đoạn đường Chiến đã đạp xe và giật mình khi thấy Chiến đã đi một quãng đường dài khoảng 103 km bằng chiếc xe đạp cũ để về Hà Nội thăm em.

Chiến đã có một buổi sáng thăm em ở Bệnh viện Nhi T.Ư, ăn bữa cơm trưa bệnh viện và đã quay về Sơn La để tiếp tục đi học.


Em trai của Chiến chỉ nặng 1,7 kg, đang gặp khó khăn trong việc điều trị vì không thể làm một số xét nghiệm. Ảnh: Bệnh viện Nhi trung ương.

Lần quay về này Chiến đi bằng ô tô và được bố em đưa về. Tiền xe bố con Chiến đi là của một bác sĩ Bệnh viện Nhi T.Ư tặng. Bác sĩ chính là người trực tiếp điều trị cho em của Chiến. Bác sĩ cũng tặng Chiến tiền mua một đôi dép mới thay cho đôi dép đã rách sau quãng đường 103km được kiêm thêm 'nhiệm vụ" má phanh.

"Về phần Chiến, "vì đạp xe lâu nên bắp chân cháu bị sưng, xe cậu bé dùng dép để phanh nên hỏng một đôi dép. Chuyến đi rất nguy hiểm nhưng ngưỡng mộ cậu", một bác sĩ chia sẻ.

Hễ nhắc đến hành trình của Chiến, ông nội em xúc động mạnh, bố em cũng chưa hết ngỡ ngàng. Còn Chiến dường như thấy người kéo đến đông quá, cậu lại lóc cóc đạp chiếc xe đạp cà tàng "trốn đi đâu đó". Chỉ đến khi vãn người, cậu bé mới trở về nhà. 'Thấy cháu liều đi thăm em vừa giận vừa thương, chẳng ai dám trách mắng cháu, chỉ động viên Chiến bình tâm lại'.

Trước khi xuống lại Hà Nội, anh Vì Văn Nam (bố Chiến) dặn dò con trai ở nhà vâng lời ông bà cho bố mẹ yên tâm chăm em. Cậu bé hiền lành nói đã được gặp em, đã thấy em rồi nên sẽ ngoan ngoãn ở nhà với ông bà.

"Nếu nhớ em quá, em sẽ bảo bố chụp ảnh gửi cho em xem", cậu con cả hứa chắc nịch với bố.

K.N (th)
Theo Giadinh.net