Nhật ký bác sĩ nhiễm Covid-19: 'Tôi không có sự lựa chọn nào ngoài mạnh mẽ'

26-02-2020 11:33:23

Biết mình nhiễm Covid-19, bác sĩ Feng cố gắng trấn an gia đình nhưng vẫn gục khóc trên vai y tá. Nhưng cô đã mau chóng vực dậy để chiến đấu với bệnh tật.

Dịch Covid-19 bùng phát tại tỉnh Hồ Bắc, Trung Quốc đã cướp đi sinh mạng của hơn 2000 người và hơn 77.000 đang bị nhiễm bệnh.

Bác sĩ Feng Chuncui, 53 tuổi làm việc tại thành phố Xiaogan, cách Vũ Hán 60 km. Cô được chẩn đoán nhiễm Covid-19 và bị cách ly trong 2 tuần.

Trong những ngày chiến đấu với dịch bệnh Bác sĩ Feng đã viết nhật ký chia sẻ câu chuyện của mình.

“Vào ngày 10 tháng 1, tôi gặp một bệnh nhân bị sốt và bảo cô ấy đi khám. Tôi không ngờ rằng sự tiếp xúc ngắn ngủi ấy cũng đủ khiến mình bị lây bệnh.

Tôi làm việc tại Bệnh viện Trung tâm Xiaogan và được biết rằng một trong những đồng nghiệp của mình đã dương tính với Covid-19 trước Tết Nguyên đán.  

Lúc đó, tôi khá bình tĩnh và không bao giờ nghĩ mình sẽ bị nhiễm bệnh. Bây giờ nhìn lại, tôi thấy mình đã quá chủ quan và đánh giá thấp loại virus này.

Tôi vẫn làm việc theo ca 24 giờ vào ngày 23 tháng 1, chỉ một ngày trước đêm giao thừa. Sáng hôm sau, tôi rời bệnh viện và lái xe về nhà.  

Có lẽ bởi vì tôi là bác sĩ nên tôi cảnh giác cao hơn mọi người về độ nguy hiểm của virus. Khi về đến nhà, tôi nói với chồng rằng chúng tôi cần cách nhau khoảng 1,5 mét.

 Trong lúc đó, tôi đã gọi rất nhiều cho bố mẹ tôi và họ hàng để thông báo rằng tôi không thể về ăn tất niên được nữa. Tôi sợ mình có thể sẽ lây nhiễm cho mọi người.  

Ngày 25 tháng 1, tôi cảm thấy hơi chóng mặt và bắt đầu nghẹt mũi, triệu chứng rất giống cảm lạnh. Trực giác của tôi mách bảo tôi có thể đang ở giai đoạn đầu của Covid-19.

Cho dù tôi có nhiễm virus hay không, các triệu chứng xuất hiện. Tôi liền uống thuốc kháng sinh amoxicillin và thảo dược Trung Quốc để giảm bớt sự khó chịu.

Hôm đó tôi gọi thêm cho người thân và bạn bè, yêu cầu họ ở nhà và không tham gia bất kỳ cuộc tụ họp nào.


Bác sĩ Feng (ngoài cùng bên phải) cùng 2 bệnh nhân nhiễm Covid-19. 

Ngày hôm sau, tình trạng của tôi trở nên tồi tệ hơn. Cổ họng tôi đau rát, toàn thân đau nhức nhưng tôi không bị sốt. Tôi ngay lập tức báo cáo tình hình với cấp trên và được yêu cầu đến bệnh viện kiểm tra. Sau khi làm một số xét nghiệm tổng quát, tôi nhận kết quả âm tính với Covid-19.  

Sau một giấc ngủ ngon, tôi cảm thấy tương đối tốt hơn vào sáng hôm sau. Nhưng đây là một cảm giác sai lầm. Chỉ đến khi tôi cố gắng nói, tôi mới thấy mình không thể nói ra nửa lời.  

Tôi tiếp tục xét nghiệm cổ họng. Trong lúc chờ đợi kết quả, tôi thật sự lo lắng và hy vọng mình vẫn âm tính.

Nhưng vào khoảng 8 giờ tối, tôi được thông báo rằng tôi đã dương tính với Covid-19. Chẳng hiểu vì sao mà lúc đó tôi lại bình tĩnh như thế. Tôi lặng lẽ dọn đồ rời khỏi phòng làm việc, nhập viện vào 11 giờ tối. Ban đầu, tôi cảm thấy vui nhiều hơn buồn vì tôi đã giữ khoảng cách với người thân, ngăn họ khỏi bị lây nhiễm.

Nhưng khi một y tá hỏi về tình trạng của tôi, tôi đột nhiên ngã quỵ và khóc trên vai cô ấy.

Tận đáy lòng, tôi thực sự lo lắng vì loại virus này rất dễ lây lan và có thể dẫn đến tử vong. Bố mẹ tôi đã 80 tuổi, họ cần tôi chăm sóc. Nếu họ đổ bệnh trong khi tôi vẫn mặc kẹt ở đây thì sao? Các y bác  sĩ đã nhanh chóng giúp tôi ổn định tinh thần, và tôi biết mình không có sự lụa chọn nào khác ngoài việc mạnh mẽ.

Các bác sĩ đã kê thuốc kháng virus như moxifloxacin và Avigan cho tôi. Sức khỏe của tôi sớm được cải thiện. Nhưng kết quả quét CAT cho thấy phổi của tôi bị nhiễm trùng. Nó làm tôi khó chịu và một chút sợ hãi. Tôi tự hỏi tại sao phổi của tôi trở nên tồi tệ hơn trong khi tất cả các chỉ số khác của tôi đều tích cực.

Đến ngày 5/2, kết quả xét nghiệm cổ họng âm tính với virus. Tôi ở lại theo dõi thêm nhiều ngày nữa cho đến khi phổi khỏe hẳn. Cuối cùng, tôi được xuất viện vào ngày 12/2, chỉ đem theo những vật dụng thiết yếu và không phải trả bất kỳ chi phí nào.

Khi tôi lái xe trở về nhà sau khi rời bệnh viện, thế giới của tôi hoàn toàn khác. Tôi có thể thấy toàn bộ thành phố Xiaogan đã bị phong tỏa, chỉ có cảnh sát và nhân viên an ninh đang ở trên đường làm công tác kiểm tra.

Tôi như được sống thêm một cuộc đời mời – một sinh mạng đã chiến thắng dịch Covid-19. Nghĩ về thử thách này khiến tôi khóc rất nhiều nhưng tôi biết mình đã ổn và hiểu rằng sức khỏe thật sự là món quà vô giá".

Thùy Linh/dịch từ SCMP
Theo Gia đình Việt Nam //