Thứ sáu, 24/02/2017 | 10:38
RSS
Em đã không còn ngủ vùi trong thương tổn, đã không còn nhớ anh trong quay quắt tháng ngày. Cái gì đã qua em đã biết cách bỏ nó lại quá khứ. Không đau lòng, cũng chẳng hối tiếc.
Nhưng... cuộc sống có quá nhiều chữ nhưng em nhỉ. Trách duyên mình quá ngắn, trách anh chưa cố gắng hay trách em gian dối ở đây? Chắc tại tất cả em nhỉ?
Cô gái à! Chúng ta phải thẳng thắn thừa nhận và sống chung với quá khứ chứ không thể lấy bút tẩy bôi xóa nó đi, vì làm được điều đó cuộc sống này đã đơn giản hơn nhiều.
"Tại sao anh không buông bỏ khi mà anh luôn im lặng. Đôi khi chênh vênh suy nghĩ em rốt cuộc là gì của của anh? Mình bên cạnh nhau nhưng trái tim không hướng đến nhau thì tại sao phải bỏ phí tuổi thanh xuân của nhau?"
Quầy hàng quần áo miễn phí cho người nghèo được bày tại đường Nguyễn Chí Thanh (Ba Đình, Hà Nội) giúp san sẻ nỗi khó khăn của những người lao động khốn khó.
"Tối qua khi anh đi làm về muộn, con đứng chờ mãi ở cửa ngóng, rồi lấy giấy ăn hí húi lau giày cho anh. Con vừa lau vừa giải thích rằng, con lau giày cho ba sạch, để ba không tốn tiền thuê người ta lau nữa".
Có điều này các bạn nhất định phải ghi nhớ. Họ có thể yêu bạn, nhưng một khi có xung đột lợi ích, khi họ phải chọn lựa giữa lợi ích của bạn và lợi ích cho họ, họ sẽ gạt phăng bạn luôn.
Cái thời điểm chia tay, anh như người say tình mà mình chưa từng thấy trước đó, anh bảo rằng em ấy như một làn gió mới thổi vào cuộc sống của anh, cái tươi mới mà 2 năm qua anh đã thấy cũ kĩ và chỉ còn là trách nhiệm.
Là vợ, ai cũng muốn được chồng san sẻ, yêu thương, chiều chuộng. Tuy nhiên, thực tế chị em thường xuyên mắc những lỗi này khiến chồng không thể yêu thương như ngày mới cưới.
Trái tim em nhỏ mọn lắm, cố chấp lắm, nhất là đối với những thứ quý giá nhất trong cuộc đời em. Em đã cố gắng mạnh mẽ, cố gắng để thốt lên hai chữ “chia tay” với anh, nhưng em không thể…
Chỉ hôm nay thôi em viết những dòng này cho anh và những kỉ niệm xưa em sẽ gói vào trong ký ức, giấu nhẹm ở một nơi nào đó trong tâm hồn mà chỉ một mình em biết.
Anh đúng chất một soái ca, khi yêu cũng chiều và chăm sóc tôi chu đáo. Nhưng cũng như những thằng sở khanh khác, chỉ được thời gian đầu thôi. Còn tôi thì vẫn yêu anh điên dại từ ngày đầu đến ngày cuối.
Chẳng biết nghe ai kích động, xúi giục mà vợ tôi cứ nằng nặc đòi về ngoại từ 30 Tết. Tôi nói nhưng cô ấy không nghe mà tỏ ra ương bướng, thách thức. Vì thế, trong lúc bực bội, tôi đã đánh cô ấy để dạy dỗ".
Lúc đó sao chúng mình trẻ con thế anh nhỉ? Tận 24 tuổi đầu rồi, yêu nhau tận 8 năm trời, vậy mà chỉ một tiếng không hợp, nói chia tay vậy là chia tay thật. Và bây giờ ta là gì của nhau?
Xem theo ngày